Hôm nay vừa đi
làm về đã nghe thấy tiếng cãi nhau của anh chị hàng xóm ầm ĩ. Chả là hôm nay chị
hàng xóm mua 3 bộ váy mơi, mỗi bộ đâu tầm gần một triệu về nhà hí hửng khoe chồng.
Ông chồng tỏ vẻ khó chịu và cằn nhắn rằng: “ Suốt ngày quần quần, áo áo. Xấu
như ma mặc gì cũng xấu mua gì cho lắm. Để tiền tiết kiệm cho con ăn học và sau
này mua cho chúng nó mỗi đứa cái nhà. Lần sau mà còn tiêu hoang phí thế thì cô
dọn ra ngoài mà ở”. Chị hàng xóm nghe xong mặt từ trangh thái hớn hở chuyển
sang tối đen mù mịt và cũng lên giọng “ Tôi nói cho anh biết nhé, từ khi lấy
anh đến nay cũng đã hơn năm năm rồi đã bao giờ anh đưa tôi nữa xu tiêu vặt chưa
? Tiền nuôi con tôi lo, chi phí sinh hoạt tôi lo. Khi con ốm đau con đi khám
tôi cũng lo mà chẳng thấy anh mở mồm bảo để anh đưa tiền lo cho con vậy mà giờ
tôi mua có mấy cái váy đi làm anh lại kêu để tiền mua nhà cho con nghe có nực
cười không ? Nhà tôi tôi ở, tiền tôi kiếm được tôi mua váy hay mua gì là quyền
của tôi miễn sao không quá giới hạn và chăm sóc con cái tốt là được vậy nên anh
đừng có tỏ ra khó chịu”. Nói xong, chị chạy ra đóng cửa sầm và tôi không hóng
thêm được gì nữa. Chắc lại là chiến tranh lạnh cho mà xem.
Cuộc sông, có những
điều tưởng chừng như đơn giãn nhưng không phải đơn giãn chút nào. Chị hàng xóm
giỏi giang, xinh đẹp, mỗi tháng kiếm gần hai mươi triệu mà vẫn bị ông chồng săm
soi vậy chứ nếu chị ấy mà không làm ra tiền chắc phải ra đường ở quá. Thế mới
nói là phụ nữ mà không tự lập về tài chính thì chẳng có quyền hành gì cả.
0 nhận xét: