Mày ơi, tao muốn
biến khỏi cái nhà đó lắm rồi.
Tao đứng kêu tao
ngồi, tao ngồi kêu tao đứng tao không biết mẹ chồng muốn sao mà chiều cả. Ngày
nào cũng như ngày nào 5h sáng mẹ chồng gọi tao dậy, dậy chỉ để quét nhà lau nhà
thôi trong lúc cả đêm tao phải thức trông con ốm không được ngủ. Những hôm con
không ốm thì cũng phải 11h đêm mới cho con uống sữa xong, đêm còn thay tả các
thứ cho con, ban ngày thì không được ngủ vì phải làm việc nhà và trông con. Nếu chỉ dừng lại thế thì tao có thể chịu đựng
đằng này bà con suốt ngày bóng gió, mua cá thì kêu suốt ngày ăn cá, mua thịt
thì kêu suốt ngày ăn thịt hỏi bà muốn ăn gì thì bà kêu tự đi chợ nấu gì cũng được.
Nhà thì lau trước bà bày bừa ra sau xong bà lại kêu là con dâu ở bẩn. Thằng chồng
tao nhu nhược chỉ nghe mẹ, về nhà cứ nghe mẹ kể xấu con dâu mặt nặng mày nhẹ với
tao. Đi làm về chả thèm hỏi han con cái. Tao chán lắm cái cảnh ăn bám nhà chồng
rồi. Tao sống mà cứ như rô bốt, phải làm theo những gì họ bảo. Tao nói gì cũng
là tao sai. Vậy nên, tao sẽ quyết định đi sẽ đưa con đi làm. Chồng tao muốn đi
thì đi không đi thì ở lại chứ tao không tài nào chịu nổi, tao sẽ gửi con nhà
ngoại và đi làm.
0 nhận xét: