Hằng bạn tôi năm
nay 25 tuổi, bạn ấy lập gia đình cách đây năm năm từ hồi tôi vẫn đang học đại học.
Học xong cấp ba Hằng quyết định đi làm công nhân và không học lên đại học, vì
lo sợ học đại học ra không xin được việc. Đi làm được hai năm thì Hằng quen T
làm cùng công ty và kết hôn với T. Sau khi kết hôn Hằng sinh con và ở nhà nuôi
con vì không nhờ ông bà trông giúp được. Hai năm đi làm thuê xa nhà, tiền lương
chỉ đủ trang trải cuộc sống ăn uống, sinh hoạt và thuê nhà nên không dư được đồng
nào. Lấy chồng xong Hằng lại tay trắng ở nhà nuôi con và phải sống phụ thuộc
vào chồng. Chồng Hằng làm công nhân nên lương cũng chỉ được có 6000.000 – 8.000.000/
tháng mà phải nuôi ba miệng ăn, không những thế còn tiền thuê nhà, tiền điện nước
giá cao nên tháng nào gia đình Hằng cũng sống trong sự túng thiếu về tài chính.
Một năm trôi qua hai vợ chồng vẫn sống êm đẹp nhưng sang năm thứ hai thì anh T
bổng thay đổi. Mỗi lần đi làm về anh T đều mặt nặng mày nhẹ, quát tháo con và
đôi lúc còn đánh con. Hằng có mở miệng nói thì anh T lại chửi là “ mày ở nhà ăn
bám mày còn mở miệng nói à, một mình tao phải nuôi ba miệng ăn mày có biết
không” nên là Hằng chẳng bao giờ dám nói năng gì.
Sống một cuộc sống
phải phụ thuộc vào tài chính thật khó để êm đềm mãi được vậy nên nếu chưa tự lập
về tài chính, không tự chăm sóc được bản thân con cái thì khoan hãy lấy chồng
các bạn nữ nhé. Còn nhiều câu chuyện của các bạn tôi chỉ vì tài chính mà đỗ vỡ,
các bạn chờ bài tiếp mình kể tiếp nhé.
0 nhận xét: