Người ta thường
hay nói vui với nhau và tôi nghĩ chắc cũng là sự thật “ Con trai là cục vàng,
cháu là cục kim cương òn con dâu là cục kít chó”. Trường hợp này quả là không
sai như câu nói đùa trên. Chị H, một cô gái tốt nghiệp trường ĐH danh tiếng ở
Hà Nội, ra trường đi làm được hai năm cô lập gia đình và sinh em bé. Sau khi
sinh em bé cô quyết định sẽ ở nhà nuôi con cho đến khi con đủ tuổi đi học sẽ đi
làm lại. Cô chia sẽ “ Mọi người thích ở
nhà nuôi con, mình cũng thích ở nhà nuôi con để dạy con những gì tốt nhất nhưng
thực sự rất áp lực. Một phần áp lực vì phải chăm con, một phần áp lực từ mẹ chồng
ngày nào cũng một điệp khúc quen thuộc rằng con người ta 14 tháng đi trẻ rồi,
người ta sinh em bé xong 6 tháng đã đi làm còn con dâu nhà này lười chả muốn đi
làm cứ để chồng phải nuôi mấy miệng ăn. Nếu không vì con thì mình cũng chẳng ở
nhà làm gì cả vì ở nhà còn mệt gấp vạn lần đi làm ấy”.
Cũng may sao chị
H lúc đi làm kiếm được tiền nên mọi chi tiêu không phải dựa vào gia đình chồng
chứ nếu mà phải phụ thuộc gia đình chồng chắc chị H không sống nổi cùng gia đình
chồng. Ngày nào cũng như ngày nào bà M mẹ chồng chị H cũng cẩm ca như ăn cơm bữa,
cứ lúc nào chồng chị H ở nhà thì bà M ngon ngọt còn đến lúc chồng chị H đi làm
làm bà lại đổi mặt ngay.
0 nhận xét: